Một cách giảm Dấu vết Carbon?

(Tamnhin.net) - Hiện nay, chúng ta đã quen với việc các nhà đầu tư xây dựng công trình giao thông xong, thu lại vốn bằng hình thức thu lệ phí được 20 năm nay, kể từ ngày có trạm thu phí đầu tiên trên đường Trường Sơn cổng sân bay Tân Sơn Nhất.


  
 

Thế nhưng, hầu như từng ấy thời gian chưa đủ để làm thay đổi cung cách thu lệ phí từ ngày đầu, nghĩa là xe đến trạm, phải dừng lại mua vé, chạy thêm vài mét dừng lại trả vé rồi đi. Vé mua ngay hay mua vé tháng thì cũng vậy.




Rất giống trẻ em đi xem chiếu bóng thời trước 1975.

Lề thói trì trệ này để lại những hệ quả không nhỏ. Cứ mỗi xe qua trạm phải mất hai phút từ khi giảm tốc xuống dưới 10km/h và dừng lại mua, trả vé rồi chạy nhanh trở lại bằng tốc độ cũ thôi, mỗi ngày ở 50 trạm trọng điểm, tạm nhân với lưu lượng thông qua 15 xe một phút thì mỗi ngày 24 giờ sẽ có một đại lượng kinh khủng: Tương đương khoảng hơn 20.000 xe có nổ máy, có trả lương, có khấu hao nhưng chỉ chạy được… 50 mét. Mỗi năm, số xăng dầu lãng phí kiểu này lên đến hàng trăm tỉ đồng!

Hiện nay, cơ chế thanh toán tài chính bằng thẻ điện tử đã được ứng dụng ở nhiều lĩnh vực, có những lĩnh vực giá trị giao dịch cao gấp hàng vạn lần tiền tấm vé ở trạm thu phí giao thông như thể ATM hay thẻ nạp tiền cho ĐTDĐ v.v…
Ở Nhật, họ dùng thẻ tự động để trong xe chạy qua trạm được ghi nhận, thanh toán tự động từ hơn 20 năm nay rồi. Nhiều nước khác cũng làm như vậy.

Nếu thực hiện việc thu tiền tự động, xe qua trạm sẽ nhanh hơn, đường xá trước và sau trạm sẽ đỡ ách tắc hơn.
Nước ta có hàng chục trường đại học chuyên ngành công nghệ thông tin hoặc các công nghệ điện tử. Mỗi năm có hàng ngàn luận án thạc sỹ, tiến sỹ về các khoa học liên quan, nếu có tầm nhìn xa chủ động đầu tư nghiên cứu chắc nhiều lắm cũng chỉ mất 1 năm là có thể có sản phẩm phù hợp. Thiết nghĩ tấm thẻ này nếu có, về mặt công nghệ không khó hơn việc tạo nên những tấm thẻ thanh toán trước dùng cho điện thoại di động bao nhiêu.

Tôi thiển nghĩ nếu bây giờ mở cuộc thi cho giới chuyên ngành với giải thưởng 5 tỷ đồng cho một sáng tác khả dụng, có thể chỉ hai tháng là có ngay. Hoặc giả, nếu ta bất lực, phải đi mua bản quyền, công nghệ của nước ngoài có lẽ cũng không hao tốn tiền bạc hơn một tháng tiền xăng dầu tiêu tốn vô ích như mô tả trên đây.

Chưa tính đến lợi ích lớn hơn như ý TS. Phạm Anh Tuấn nói trong bài “Truy tìm dấu vết Carbon” đăng trên Tamnhin.net ngày 17/8/2010 là: Khi đỡ phải tiêu tốn hàng trăm tấn xăng dầu vô ích như nói trên, sẽ đỡ cho môi trường hàng trăm tấn khí thải công nghiệp, thật là đáng khuyến khích.

Gần đây, đã xuất hiện nhiều gian lận, thông tay ăn cắp tiền nhà nước ở những trạm thu phí, nếu thay đổi được cách làm cũ bằng công nghệ mới thì tệ tham ô tiền bạc này cũng giảm thiểu, hơn nữa, số nhân lực cũng sẽ giảm theo mà nguồn thu của nhà nước sẽ vẹn toàn hơn. Thật là lợi đơn lợi kép.

Hai mươi năm là quá dài cho một sự chuyển đổi cần thiết, hy vọng tình hình này sẽ không kéo dài hơn.

Bài và ảnh: Nguyễn Huy Cường