Cứ vào các dịp rằm, lễ, tết, tại nhiều chùa tiền giấy, vàng mã đốt nghi ngút suốt ngày. Có lúc đông quá như ngày Rằm tháng Giêng, tín chủ đốt không xuể, người phục vụ trong chùa sẽ giúp đốt hộ.
Theo các nhà nghiên cứu tôn giáo, đốt vàng mã xuất phát từ việc người dân tin rằng đốt vàng mã để giúp và báo đáp người đã khuất trong gia đình, cũng như cúng tiến Trời, Phật, Thánh. Có nhiều cho rằng cứ đốt nhiều vàng mã nghĩa là tâm thành, là có hiếu hay là đốt nhiều thì càng được phù hộ nhiều... Họ không biết chính người nhà Phật dạy: “Tâm hương mới là nén hương quý nhất!” và giáo lý đạo Phật không khuyến khích đốt vàng mã.
Theo các nhà nghiên cứu, không hề có tục lệ đốt vàng mã cúng tế người chết ghi trong tam tạng kinh điển của nhà Phật. Sống chết đối với Phật Giáo chỉ là hai mắt xích trong một chuỗi sinh tử dài vô tận, từ vô thủy, cho tới ngày giải thoát tối hậu, con người đạt tới cảnh giới bất tử. Do đó, Phật giáo không có khái niệm về một nơi chốn dành riêng cho những người đã chết, mà dân gian thường hay gọi là cõi âm hay là âm phủ. Và nhiều chùa đã cấm việc cúng đồ mặn (dù là đặt ở công đồng hay ban Mẫu phía ngoài Tam Bảo) và đốt vàng mã.
Rõ ràng, đốt vàng mã chỉ là một trong các thói quen tâm linh tỏ lòng thành kính với tổ tiên, nhưng thói quen đó hóa ra là rất lãng phí và góp phần hủy hoại môi trường, gây biến đổi khí hậu. Có rất nhiều cách tỏ lòng thành kính với tổ tiên, Trời, Phật, Thánh... Ví dụ như đừng nói một đằng làm một nẻo, đừng thọc gậy bánh xe, đừng ném đá hội nghị, không buôn gian bán lận, không mua quan bán tước, không chạy chức chạy quyền.